Hái lộc đầu xuân

Mỗi người trong chúng ta, ai ai cũng có kỷ niệm về ngày Xuân cho riêng mình. Đối với tôi, Xuân không chỉ là khoảnh khắc sum họp gia đình mà còn là điều tuyệt vời nhất khi được theo mẹ đi chùa hái lộc đầu năm.
Đêm giao thừa, gia đình tôi quây quần bên tách trà, ăn vài cái kẹo mứt và kể cho nhau nghe về những gì mà trong năm qua chúng tôi đã trải qua. Có vui có buồn và điều đó thật ý nghĩa. Và rồi, đúng giao thừa, cả nhà chúc nhau lời chúc tốt đẹp nhất trong niềm vui, hân hoan chào đón năm mới. Những cánh hoa mai vàng rực lúc đó trở nên đẹp đến lạ. Tôi thích khoảnh khắc như thế.

Ngay sau đó, mẹ và tôi đi chùa hái lộc đầu năm. Tôi háo hức lắm, diện bộ quần áo mới và theo mẹ đi chùa. Chút ngập ngừng, chút thẹn thùng, thế thôi cũng làm lòng người xao động, chờ mong một mùa xuân ngập tràn hương sắc.

Trên đường, cơn gió mang chút se lạnh khiến tôi co ro. Mẹ và tôi gặp những người thân quen trong xóm. Ở nơi cao su bạt ngàn này, hay nói đúng hơn là xóm cạo mủ ở khu tôi, có lẽ việc đi chùa hái lộc ngay đêm giao thừa là kỳ lạ chăng? Vì chẳng phải là buổi sáng sớm đầu tiên của năm, cũng chẳng phải đêm khuya, mà là lúc giao giữa đêm và ngày. Cũng là thói quen của những người công nhân cạo mủ, thức dậy để chuẩn bị ra lô. Thói quen ấy ngấm trong mỗi người thậm chí là ngày Xuân. Thay vì chuẩn bị ra lô, thì mọi người nô nức đón giao thừa và đi chùa hái lộc chẳng bao lâu sau đó. Và cứ thế, không biết tự bao giờ, cứ ngày đầu năm họ nô nức lên chùa cầu an gia đạo, xin thầy hái lộc đầu xuân. Họ gặp gỡ nhau, gặp gỡ chúng tôi và gửi cho nhau lời chúc năm mới. Đó là khoảnh khắc ý nghĩa. Cầu mong cho mọi điều tốt lành sẽ đến trong năm mới.

Cây “lộc xuân” là những cành mai rất to và đẹp, được cắm vào trong một cái bình to đặt ở giữa chính điện. Trên cành, mai vàng nở rộ, cả những nụ mai chúm chím đợi bung nở, chồi non đang đợi vươn mình. Lộc xuân đỏ tươi được buộc bằng những sợi chỉ nhỏ treo lủng lẳng trên cành mai. Sắc vàng của mai, sắc đỏ lộc xuân và chớm xanh của chồi lá mới đẹp làm sao!

Người hái lộc cầu nguyện trước cây “lộc xuân”, xôn xao cười nói về lộc mà mình vừa hái được, có người thì vẫn đang cố tìm cho mình lộc xuân thật may mắn. Cành mai không ngừng lay động, làm cho lộc xuân màu đỏ cũng rung rinh. Không khí hái lộc đầu xuân thêm vui tươi, hào hứng.

Mẹ và tôi cũng lễ Phật trước khi hái lộc. Mẹ tôi chấp tay cầu nguyện bên cây lộc xuân và bảo tôi chấp tay cầu nguyền và tự tay hái lộc xuân cho mình. Không biết lộc xuân được treo cao hơn có nhiều may mắn hơn không, nhưng tôi cứ cố với lấy cái cao nhất so với tầm với của mình. Cuối cùng thì mẹ và tôi cũng đã hái được lộc xuân cho cả nhà. Đơn giản là mảnh giấy màu đỏ, được viết vào đó vài câu thơ hoặc trích từ Kinh Phật, được thầy trụ trì xem cho tất cả mọi người. Những lộc xuân ấy đều là lời răn dạy làm điều lành. Vậy thôi nhưng mang lại niềm tin trong năm mới cho người hái lộc.

Trên đường về nhà cũng là lúc ngày đầu tiên của năm mới bắt đầu. Người quen háo hức hỏi nhau về lộc xuân vừa hái được. Họ bàn tán với nhau về những cây cao su đang xạc xào trong gió. Mong cho năm nay mủ cao su nhiều hơn, giá cả đỡ hơn để sinh hoạt ít chật vật.

Đầu xuân đi hái lộc là niềm vui nho nhỏ, cũng là cách để thể hiện tinh thần lạc quan khi năm mới đến. Và có lẽ lộc xuân nào cũng tốt cả, những mong ước nhỏ nhoi được gửi trong từng cánh lộc xuân. Đơn giản chỉ có thế thôi!

Những năm sau này, cuộc sống có nhiều thay đổi nhưng hễ có dịp Tết nào có thể là mẹ và tôi cùng đi chùa hái lộc đầu năm, cầu gia đạo bình an. Và tôi luôn cố hái “lộc xuân” may mắn nhất. Tôi thích khoảnh khắc đêm giao thừa, thích gặp gỡ những người thân quen trong xóm tôi vào dịp năm mới, khi cùng nhau đi chùa và hái lộc đầu xuân như thế. Tôi thích thói quen cũ của họ, cứ mỗi năm như thế tôi đều cảm thấy Xuân đến thật rộn ràng.

Đơn giản nhưng tuyệt vời biết bao!

Advertisements

Mùa gió về..
Ta vẫn cố tìm cho mình vệt nắng cuối thu còn sót lại.
Nhưng mùa đã chạm ngõ tự khi nào…
Chút lành lạnh…
Nhưng…
Những sợi nắng ấy làm bàn tay ta ấm áp
Và những vạt gió, dẫu nhẹ nhưng làm ta yếu lòng…
Đôi khi, màu trời xám xịt qua phố đông người
Bỗng dưng ta thấy xa xăm những nỗi buồn dịu vợi.
Có phải chăng do mùa làm ta vu vơ những nỗi niềm?

Chào tháng 10

Tags

,

75423c639e4bcb.img
Mới đó mà tháng 9 đã vội đi. Tưởng đâu những chiếc lá khô rơi vụn vỡ kia sẽ mãi vương đọng chút buồn. Nhưng rồi nhưng xao động ấy vội đi theo mùa lá. Phố thênh thang đón gió mới. Tháng 10 đến rồi.
Tháng 10, em mơ mộng hỏi anh về những điều vu vơ. Anh và em lẩn khuất trong đám đông kẹt xe mà rêu rao về những điều vụn vặt, hài hước. Rồi lại đi trên phố về đêm giống như cảnh trong những bộ phim mà chúng ta vẫn hay xem. Anh chẳng biết em có cái mũi tịt xấu xí, cái mắt buồn sâu thắm hay không mà chỉ nói rằng biết yêu em mà thôi.
Tháng 10 đến rồi, anh và em đều vui vẻ, hạnh phúc và ấm áp khi ở bên nhau. Còn chuyện ngày mai thì để mai tính. Cái nắng gay gắt không còn, em thấy yêu anh hơn. Em không biết nữa….

Viết cho Thu muộn

Tags

Thu đến tự khi nào rồi, ta vẫn không nhận ra. Thu phương Nam có gì hơn những cơn mưa. Thỉnh thoảng cảm nhận được chút nắng của thu. Cảm xúc trôi tuột qua nắng vàng, qua gió hanh hao mà người ta mang mùa thu xứ Bắc trên những chiếc xe chở đầy những đặc sản đang rao bán trên đường, nào là sấu, nào là cốm tươi…
Thu phương Nam muộn màng trong đôi mắt. Mọi thứ trôi đi trong cơn gió hơi se lạnh.
Những ngày cuối thu, ta một mình đón thu. Mây xám còn vương chút nắng chiều. Cơn mưa đi qua… ta chợt thấy chính mình. Đã đi qua biết bao mùa mưa nắng trong cuộc đời. Chưa đủ già để ngẫm, những đã không còn trẻ để mộng mơ. Mọi thứ xung quanh vẫn bộn bề mặc cho lòng người có khi đã nguội lạnh từ lâu…
Thu sắp đi qua, chút nắng sớm và cái lạnh se se đến lúc sớm mai làm tâm hồn vương vấn. Cũng bởi tại sinh ra vào mùa thu, nên ta cứ đa sầu đa cảm. Dẫu biết mình sai khi nhận ra thu đến quá muộn màng. Thu muộn, chút nắng còn sót lại để ta biết thu vẫn chờ ta…
chờ trong tiếng gió nhè xao xác heo may…

Thu muộn,
Hanh hao trong đôi mắt
Thu vẫn chờ ta
trong tiếng gió heo may
Chợt thấy mênh mang…

Tags

hinh_nen_cho_blog22

Đôi khi có những nỗi buồn vô cớ, cứ ở lưng chừng vui thì lại bị ngắt ngang bởi những điều vụn vặt. Phải chăng cảm xúc chỉ được vậy thôi sao?

Những ngày mưa tơi tả, trời buông màu xám xịt, Du ngồi đó lặng lẽ, nhồi nhét những quyển sách vô bổ về thứ tình yêu cổ tích. “Nghĩ sao hắn thô kệch đến thế chứ?” Và rồi, Du cũng theo hắn đi khắp nơi có thể để thỏa chí tang bồng, nghĩ vụn: biết vậy, nhưng sao vẫn thấy dối lòng, haizz!”

Du dằn vặt mình vì không tìm được cho mình người yêu trong mộng. Đối với nàng, đến bên nhau cho nhau nụ cười là tất nhiên, nhưng vật chất phải tương đối. Thời buổi này, không như vậy thì làm sao có thể bền. Vài cuộc tình qua tay, Du vẫn thế. mộng mơ và dối lòng trong dằn vặt.

Mưa vẫn rả rích, Du suýt soa về những mối tình cổ tích, lãng mạng trong cơn mưa. Nghĩ lại chuyện tình của chính mình, đã có lần người yêu Du phân vân không biết anh có là lựa chọn của Du hay không. Thật hài hước, rồi hắn cũng ra đi. Thế mà đã có những lúc đời thưởng cũng hóa thần tiên đó chứ. Du cũng không tiếc, “tuổi trẻ mà, duyên số chưa tới, chúng ta không hợp, chỉ vậy thôi!”.

Trong tận sâu thẳm của suy tư, điều gì đó thật lạnh lùng trong Du. Điều gì đó bất an. Du quá coi trọng vật chất, lại không kiên nhẫn với chính tình yêu của mình. Du tự hỏi, sao mình vẫn cứ mãi như thế này. Rồi sẽ ra sao đây?

Tags

nắm tay
Có những chiều mưa vội. 
Mưa làm dịu đi cái nóng, bụi bặm in trên những tàu lá già cỗi.
Rồi ở đâu đó chút nắng chiều xuyên qua những đám mây xa tận cuối chân trời.
Dòng người trên phố vẫn lướt nhanh qua nhau, đến độ chẳng kịp để lại một vết hằn trong trí nhớ. Bỗng dưng thấy lạc lõng, tịch mịch giữa khoảng không đang xoay vần hồi hả.
Ta.
Một mình giữa phố đông người.
Thả hồn theo tiếng gió.
Chỉ vậy thôi, tự nhiên thấy tâm hồn ta chống chếnh.
Ta.
Vẫn đang hòa mình vào đám đông hối hả.
Bất giác, một nụ cười rơi vào tĩnh lặng.
Như thế thôi, cũng đủ làm  ta mộng mơ. 

Không đề

Tags

tuổi thơ

Có chút mệt mỏi trong những ngày qua.
Một chút tự ái cá nhân có thể buông lơi tất cả.
Và ta đã từng làm như vậy….
Muộn phiền…

Ước gì được về với ngày xưa
Ta hồn nhiên một thời ngốc xít
Nhưng chẳng phải sao
Những ngày xưa ấy
Ta đã ước ao
Được chạm đến hôm nay
Và….
Hôm nay
những mưu toan, lo lắng
Khiến ta buông lơi
Muộn phiền

Hóa ra…
Cuộc đời này nặng lắm!
Không như ý ta
Cứ ràng buộc vào nhau
Đến nghẹt thở
Thời gian chẳng ngừng trôi
Dòng đời chẳng ngừng trôi
Và ta vẫn phải tiếp tục
Đi đến đích con đường

Tags

Tháng 6 sẽ qua nhanh thôi
Khi những cơn mưa giăng ngang phố
Buổi chiều hè nhạt nắng
Kéo chút buồn vu vơ
Rồi tháng 7 sẽ đến
Những đêm dài trầm lặng
Thời gian trôi
Trong trống vắng buồn tênh…

Ngày vu vơ

Tags

Sau nhiều ngày nắng hầm hập đến phát rồ, những đám mây xám phủ đầy trên những cây phượng lổm chốm hoa đỏ, gọi mưa về. Tôi cũng muốn viết gì đó khi đã quá lâu chả nhen nhóm chút cảm xúc gì. Ừ, lâu rồi …
Giờ đây, một chút khoảng lặng… một chút vu vơ gõ vài dòng để nhen nhóm.
Cũng phải công nhận rằng thời gian làm cho ngươi ta chai sạn. Loay hoay ngày lại qua ngày. Cứ thế mà tự dưng thấy mình mệt mỏi. Nhưng mỗi ngày tôi tự nạp năng lượng cho mình bằng niềm vui nho nhỏ. Đôi khi chỉ là một cái mỉm cười mà thôi. Đời sống có mấy khi?
Đôi khi tôi cũng thấy mình như bị mắc kẹt trong một thế giới nào đó. Không thể làm gì ngoài sự im lặng.
Cũng có lúc tự dặn lòng hãy sống chậm lại. Mà khi chậm lại thì lại thấy hoang mang. Sao lạ thật?
Mấy hôm nay, trời hay mưa giông, mưa giọt thấm đẫm góc nhà. Tôi vẫn vẽ sắc màu tươi cho ngôi nhà của mình. Tôi mơ về những bài hát nhè nhẹ du dương, ngủ quên bên quyển sách theo ngày tháng. Sống chậm mà không hoang mang, dẫu có đi lạc lối nào đó nhưng rồi sẽ quay trở lại.
Đôi khi muộn phiền, nhưng không sao. Bởi nụ cười sẽ tan đi tất cả.
Ngoài kia, mặc hoa lá cứ rơi. Đừng ngăn cản chúng nhỡ vương mang phiền não.

Nỗi lòng của ngày lễ…

Tags

Giữa cái nắng chói chang ở đất Sài thành, cộng thêm cảnh chen chúc vã mồ hôi vào dịp lễ, hắn trở nên cáu kỉnh. Dịp lễ 30.4 năm nay khá dài ngày, hắn vác balo to đùng những thứ lỉnh kỉnh, véo thêm chiếc chiếu lủng lẳng bên cạnh, với mong muốn sẽ về nhà sớm và có kỳ nghỉ thoải mái.
Hắn hớt hải chạy vòng quanh cách quầy vé trong bến xe miền Đông tìm chiếc vé cho mình. Nhưng hỡi ôi, không còn một vé nào cả. Người đâu mà đông nghịt, vé thì sạch trơn. Lại càng không thể bắt xe ngoài đường, vì người người nhồi nhét nhau trên xe chỉ mong về tới nhà thôi.
– Còn vé đi Tuy Hòa không? – Hắn ghé mắt qua ô cửa quầy vé và hỏi chỏng người bán vé
– Hết rồi! – Người bán vé cười khểnh và trả lời lạnh lùng
– Không còn vé nào luôn á? – Hắn lầm bầm chửi thể nhưng vẫn hỏi lại
– Không – Vẫn thái độ đó
Hắn căng khuôn mặt sạm nắng, lại lẩm bẩm chửi thề. Cũng không phải ngoại lệ, hàng hà con người cùng cảnh ngộ như hắn. Thời buổi làm ăn, những dịp như thế này là cơ hội cho xe cộ làm ăn. Giá vé thì tăng, mà không bao giờ còn vé trống, có gì lạ đâu.
Rồi, như một vị cứu tinh đầy miễn cưỡng. Tên cò mồi, khinh khỉnh ngoác miệng hỏi hắn:
– Còn đường luồng, đi không?
Hắn tần ngần:
– Đi! – Bao nhiêu? – Hắn hỏi tên cò
– 250 ngàn.
Hắn gật gù, tiếc rẻ rồi cũng đồng ý rút tiền trong ví ra đưa cho hắn. Dù sao đường luồng thì cũng đi được còn hơn là không có xe đi từ giờ cho đến hết lễ. Một tờ giấy nhỏ, giống như vé xe được đưa cho hắn. Tên còn cò nhiệt tình dẫn hắn ra xe. Một xe khách được giao kèo. Cũ kỹ, nhưng lại là cứu tinh cho dịp này. Mọi thứ trên xe đều cũ, hệ thống điều hòa được sử dụng là những cánh cửa được mở toang ra để lấy gió. Nó vẫn ì ạch trong bến xe, đợi “vớt vát”, nhồi nhét thêm một vài khách nữa vào những chỗ còn trống.

Cuối cùng thì xe cũng lăn bánh…

7 giờ tối.
Thứ ánh sáng nhập nhằng của điện đèn phố thị chiếu qua từng kẽ trống trên xe khách chật chội. 16 con người, chưa tính gã tài xế xộc xệch và bà chủ kiêm luôn nhiệm vụ lơ xe. Mỗi người một nỗi. Người thì ngước ra ngoài khung cửa xe đăm chiêu, mọi thứ lướt nhanh theo tốc độ, người lim dim trong mơ màng bởi tác dụng của thuốc say xe, người thì lướt facebook … còn hắn thì lay hoay nào là ba lô, nào là chiếu trong khi đường luồng ở giữa xe đã thêm vài chiếc ghế nhỏ cho khách. Băng ghế sau cùng được thêm một băng nữa, khách ngồi chỉ có thế ngồi chồm hổm. Không khí trở nên ngột ngạt, máy điều hòa trên xe thì tạch tạch không thể cứu vãn nổi cái nóng chảy mồ hôi.
Đêm trôi nhanh trên đường quốc lộ, nhiều xe lướt qua nhau, nhanh đến nín thở. Xe mà hắn đang đi cũng thế. Chen chúc, nóng bức và tốc độ. Chưa kể là phải ép sát vào nhau để qua khỏi trạm kiểm tra giao thông. Hắn lim dim, chìm vào giấc mơ về cuộc đời hắn trong tiếng lạch cạch như muốn rụng rời từng bộ phận mà chiếc xe cũ kỹ đang phải cố đi cho hết đoạn đường dài.
5 giờ sáng.
Chiếc xe cũ oàn oại vì vết thủng xăm không còn một chút hơi. Dừng ngay bên vệ đường quốc lộ, bà chủ xe nhanh chóng biến mất trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Một lúc sau, một chiếc xe khác trờ tới bảo rằng đã được thuê để tiếp tục đưa mọi người đi, xe hư phải sửa rất lâu. 16 người lao nhao lên xe mới, và ngay lập tức phải xuống vì chưa có sự thống nhất giao kèo giữa các chủ xe. Mọi thương thảo đều vô nghĩa. 16 con người lao nhao bên lề đường quốc lộ. Và một chiếc xe buýt địac phương trờ tới. Họ nhao nhao lên, hắn cũng thế, lầm bầm rồi cũng nhao lên. Thế là, chuyến xe buýt địa phương đã cứu 16 con người lỡ chuyến, mong sao về nhà để hưởng kỳ nghỉ lễ dài, thoát khỏi cơn ác mộng của những ngày lễ chặt chém và chen chúc…