Viết cho Thu muộn

Tags

Thu đến tự khi nào rồi, ta vẫn không nhận ra. Thu phương Nam có gì hơn những cơn mưa. Thỉnh thoảng cảm nhận được chút nắng của thu. Cảm xúc trôi tuột qua nắng vàng, qua gió hanh hao mà người ta mang mùa thu xứ Bắc trên những chiếc xe chở đầy những đặc sản đang rao bán trên đường, nào là sấu, nào là cốm tươi…
Thu phương Nam muộn màng trong đôi mắt. Mọi thứ trôi đi trong cơn gió hơi se lạnh.
Những ngày cuối thu, ta một mình đón thu. Mây xám còn vương chút nắng chiều. Cơn mưa đi qua… ta chợt thấy chính mình. Đã đi qua biết bao mùa mưa nắng trong cuộc đời. Chưa đủ già để ngẫm, những đã không còn trẻ để mộng mơ. Mọi thứ xung quanh vẫn bộn bề mặc cho lòng người có khi đã nguội lạnh từ lâu…
Thu sắp đi qua, chút nắng sớm và cái lạnh se se đến lúc sớm mai làm tâm hồn vương vấn. Cũng bởi tại sinh ra vào mùa thu, nên ta cứ đa sầu đa cảm. Dẫu biết mình sai khi nhận ra thu đến quá muộn màng. Thu muộn, chút nắng còn sót lại để ta biết thu vẫn chờ ta…
chờ trong tiếng gió nhè xao xác heo may…

Thu muộn,
Hanh hao trong đôi mắt
Thu vẫn chờ ta
trong tiếng gió heo may
Chợt thấy mênh mang…

Advertisements

Cù Lao Chàm

Tags

,

IMG_1136

Dù đã đến Đà Nẵng nhiều lần, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định đi đảo. Nhưng lần này, tôi quyết định đi đảo. Cù Lao Chàm là lựa chọn cho quyết định của tôi.

Từ cửa biển Cửa Đại, cano rẽ sóng, đưa chúng tôi đến với Cù Lao Chàm. Trước mắt tôi là màu xanh mượt của biển, hàng dừa nối dài, bãi cát mịn đón từng đợt sóng xô bờ. Trước kia, nơi đây từ là điểm dừng chân quen thuộc của thương thuyền nhiều nước ở phương Đông cũng như phương Tây trên các tuyến hải trình. Ngày nay, Cù Lao Chàm khoác màu áo mới. Màu áo của đá nước mây chời hòa quyện vào nhau, màu của làng chài bình yên, mến khách.

Đặt chân lên đảo, tôi thấy mình hứng khởi. Tôi ngay lập tức muốn tìm cảm giác yomost hơn là đắm mình trong làn nước mát vào buổi trưa đứng nắng. Bãi cát thoai thoải, biển xanh thẳm màu trời khiến tâm hồn thêm bay bổng. Thật may mắn, qua lời mời chào của người dân địa phương, tôi thuê một anh chàng địa phương chở tôi đi vòng quanh đảo. Mất khoảng 30 phút. Thật ngạc nhiên, ngọn đồi trên đảo nhìn xuống biển đẹp đến nao lòng. Không dừng ở đó, tôi tần ngần trước cây di sản Ngô đồng, một loại cây được dùng làm chiếu, võng mà tôi đã được đọc ở đâu đó về làng nghề truyền thống làm võng ngô đồng. Rồi, tôi đi qua cánh đồng xanh mướt có những con vịt cỏ đang lúm xúm ồn ào. Ngôi chùa nhỏ, không có người trụ trì mà chỉ là người canh giữ quét dọn. Dấu vết 287 năm in hằn trên từng tảng đá, từng cánh cửa nơi đây. Còn nữa cái giếng làng 600 năm, chứng kiến bao lớp người đã đi qua và sinh ra ở đảo này. Người dân nơi đây, bao đời gắn bó với đảo, sống cuộc sống đánh bắt cá để sinh tồn. Có người chưa từng biết đến đất liền.

Góc Cù Lao Chàm

Vẻ đẹp quyến rũ của các địa danh mang nhiều huyền thoại như bãi Hương, bãi Làng, hang Bà, Âu thuyền, chùa Hải Tạng … đã làm nên một Cù Lao Chàm trở nên thơ mông.

Cảm giác đi hết đảo thật tuyệt. Tôi hiểu thêm về những con người nơi đảo xa. Và được đứng ở nơi cao nhất đảo, nhìn ngắm trời biển và cảm nhận nắng gió. Chỉ tiếc là tôi không thể tham gia đêm hội bài chòi của người dân trên đảo. Thôi thì, một góc Cù Lao Chàm cũng đủ để lại trong tôi một trải nghiệm khó quên.

Ngày của chúng mình

Tags

tumblr_mamaq5nGcP1ql6a4zo1_400

Vậy mà nhanh quá, mới hôm nào vậy mà chúng mình đã hành hạ nhau được một năm rồi đấy ư? Từ ngày mà chúng mình lăng xăng mọi thứ và cuống quýt vì những chuyện không đâu cho ngày trọng đại, thế mà đã thành ngày kỷ niệm.
Hôm qua, chúng mình kỷ niệm ngày cưới bằng món phở ven đường chờ qua cơn mưa, rồi buổi tối ở rạp xine, và dạo phố đêm bằng những trận cười sặc sụa. Lại là những chuyện hành hạ nhau. Rồi cùng nhau chè chén ở quán vỉa hè, cười toét miệng. Tự nhiên vậy mà vui. Một bữa tiệc kỷ niệm chỉ 2 người…
Một năm, chúng ta hành hạ nhau nhưng vui. Thì toàn những chuyện linh tinh để cho cuộc sống thêm thi vị. Chúng ta vẫn còn thiếu thốn, và điều đó không quan trọng.
Thế đấy, chúng ta đã bắt lấy nhau trong cuộc đời này. Trải qua 1 năm hành hạ nhau cười đến híp mắt. Vậy thì những năm sau tiếp chúng ta cũng thế nhé. Có thể bữa tiệc năm nay chỉ có hai chúng ta, có thể chúng ta còn gặp nhiều khó khăn hơn nữa, cũng không thể nói trước điều gì, chỉ cần chúng ta luôn bên nhau là đủ. Rồi sẽ có thêm nhiều người cùng chia sẻ và cũng sẽ sớm có những cô cậu bé nhỏ cùng kỷ niệm ngày này với hai ta.

Tranh cổ động: Ký ức một thời

Tags

Đã có những năm tháng mà trong ký ức của nhiều người, mỗi khi ra đường là gặp tranh cổ động. Những bức tranh ấy đã từng một thời chia sẻ và động viên con người kiên gan và bền vững trong khói lửa chiến tranh. Nó đã lan tỏa như một diện mạo nghệ thuật điển hình bằng cách thể hiện khối, mảng màu sắc khỏe, đơn giản nhưng vẫn đảm bảo truyền tải thông thông điệp hiệu quả.
Sự sống của một dòng tranh
Tranh cổ động được hiểu là tranh tuyên truyền. Đây là một loại hình nghệ thuật manh tính thời sự, đi vào cuộc sống nhanh chóng và rộng rãi bởi những thông điệp cần thiết được thể hiện cụ thể rõ ràng.
Chữ “cổ” trong tiếng Hán là cái trống, tranh cổ động như tiếng trống thúc giục lòng người hành động, còn “affche” trong tiếng Pháp lại bao hàm những ngữ nghĩa: niêm yết, quảng cáo, tuyên truyền, giới thiệu về một lĩnh vực, một nội dung cụ thể gồm nhiều thể loại: tranh cổ động hàng hóa, tranh cổ động phim ảnh, sân khấu, sách báo văn hóa phẩm, tranh cổ động chính trị v.v….
Vì thể loại tranh này chủ yếu là tranh tuyên truyền chính trị, nên người họa sĩ không chỉ sáng tác mà còn là người tham gia vận động tuyên truyền trên mặt trận văn hóa – tư tưởng. Họ cũng phải hừng hực chất lửa trong người, nhạy bén với thời cuộc của dân tộc và thời đại thì mới vẽ ra được bức tranh cố động kịp thời, đáp ứng nhu cầu và có giá trị lâu dài.
Một bức tranh cổ động đẹp, sinh động, đạt yêu cầu và đọng lại trong ký ức công chúng chẳng phải đơn giản. Khởi sinh vào thời điểm đất nước đang khó khăn. Tranh cổ động thời chống Mỹ là thời hoàng kim nhất. Trước những khó khăn chung, người họa sĩ đã linh hoạt tận dụng nhiều nguyên vật liệu khác nhau, thường sử dụng mô típ vốn có trong cuộc sống. Màu vàng phải pha từ thuốc kí ninh, màu đỏ từ gạch non, còn bút vẽ nhiều khi tiện gì thì vẽ bằng cái đó. Màu sơn chủ yếu là màu sơn cửa …. Tất cả nhằm để thể hiện giản dị và dễ hiểu, khắc họa được nội dung tư tưởng có tầm chiến lược. Ví dụ: người ta cũng có thể đếm nhịp bước chiến thắng qua từng bức tranh cổ động đánh những dấu mốc phát triển, qua từng con số máy bay Mỹ bị bắn hạ ở miền Bắc ngày một tăng; hay các nhiệm vụ cụ thể trong công cuộc xây dựng và tái thiết đất nước trong và sau chiến tranh, từ việc phát triển đồng cỏ chăn nuôi, diệt trừ sâu bệnh, cho đến gia tăng sản lượng thóc, phát triển vườn quả….
Dòng tranh này đã khởi sinh và song hành cùng với đất nước trong những năm tháng cam go nhất của lịch sử. Giờ đây, nó chỉ còn là ký ức của một thời và trở thành thứ quý giá của các nhà sưu tập tranh. Để rồi sản xuất nhân bản như khuôn mẫu, thậm chí theo lối kỹ thuật cũ. Đó là những bản in lại trên tờ giấy dó sần sùi và úa màu thời gian để bày bán.
Phải chăng, đó cũng là cách kéo dài đời sống của một dòng tranh?
Ký ức một thời
Song, quả thật từ khi đất nước đổi mới, mở cửa, hội nhập, cùng với nền kinh tế thị trường, tranh cổ động hàng hóa lên ngôi, chiếm vị trí chủ đạo trên những trục đường giao thông lớn. Các kỹ thuật in ấn ra đời đáp ứng nhu cầu thị trường hơn. Tranh cổ động chỉ còn lại trong các trưng bày.
Cuộc sống đang tiến về phía trước với nhiều niềm hi vọng, còn quá khứ lắng đọng lại trong những góc nhỏ dành cho những ai muốn khơi mở trong mình những gì thuộc về lịch sử, thuộc về hoài niệm. Bởi điều quan trọng hơn cả có lẽ là nội dung thông tin mà chúng truyền tải có sức mạnh làm sống lại không khí của cả một thời đại hào hùng. Tất cả, sẽ hiện ra trên từng tờ tranh in như những tài liệu sống động, ghi chép lại bằng hình ảnh những khoảnh khắc đất nước cùng đồng lòng với một ý chí.
Có thể, từng bức tranh sẽ khó gây ấn tượng bởi yếu tố này hay lý do khác. Nhưng khi đặt chúng cạnh nhau, đất nước sẽ là một hình ảnh làm rung động trái tim. Bởi sự đồng hiện của tất cả những gian khó, đau thương, mất mát trước sức mạnh hủy diệt của chiến tranh, nhưng vượt lên tất cả là ý chí kiên cường, niềm tin vào lý tưởng và tương lai. Dấu ấn của niềm tự hào mà dường như còn đâu đó bùi ngùi trong mắt của người họa sĩ – người chiến sĩ cầm cọ vẽ xưa trong đời sống hôm nay.

Kỷ niệm Trường Sa

Tags

Nghĩ cũng có nhiều bi hài,” Biển này là của ta, đảo này là của ta..”, ấy thế mà từ hôm tôi đi thăm Trường Sa về có khối cả chuyện ra chứ đùa đâu. Bạn biết đấy, một chuyến đi dài ra đảo, tôi cũng như bất kỳ ai cũng thấy thương biển vô cùng. Cả cuộc đời khó có thể đặt chân được đến vùng biển đảo xa xôi của Tổ quốc, và tôi đã may mắn được đến đó.
Ngày đầu tiên, đi qua dải Rừng Sác, Cần Giờ. Đi qua những ngôi nhà với nhiều cửa sổ ở phía đất liền xa xa. Nghe đâu những ngôi nhà với nhiều cửa sổ ấy để nuôi chim yến. Rồi con tàu hướng ra biển. Vì là lần đầu tiên đi biển như thế này nên tôi háo hức kinh khủng. Háo hức đến nỗi cứ lên boong tàu mà đứng nhìn trời biển trong cái gió biển và nắng cho đến khi không còn nhìn thấy bờ nữa mới thôi.
Biển mênh mông xanh thẳm trước mắt tôi. Tự nhiên tôi không cảm nhận được gì về không và thời gian nữa. Thấy mình thật nhỏ nhoi. Con tàu vẫn đang lướt sóng hướng đến Trường Sa trong buổi chiều hoàng hôn đang dần xuống.
Ngày thứ 2, tôi thức dậy thật sớm và lại chạy ra mạn tàu nhìn mặt trời mọc.Và rồi những tia nắng đầu tiên đang dần hiện ra sau những đám mây. Một chị đi trong đoàn cũng dậy sớm để nhìn mặt trời mọc như tôi. Chị nói: “Tạo hóa thật tuyệt vời em nhỉ! Vì đã sắp đặt mọi thứ thật hoàn hảo…”
Đúng thật! Đôi bàn tay của tạo hóa đã làm nên tất cả, đã sắp xếp những thứ hỗn độn thành thứ tự và ngược lại để trở thành sự hoàn hảo. Tôi nhìn trời biển một lúc rồi quay trở vào cabin ăn sáng. Một lúc sau, tôi lăng xăng đi làm quen chọc ghẹo mọi người trên tàu.
…. Sau 2 ngày lênh đênh, con tàu đã đến cầu cảng Trường Sa. Thị trấn đảo Trường Sa khác xa so với những gì tôi hình dung. Một nơi yên bình trong chính tâm hồn mình. Bốn bề là biển, những con sóng xô nhau vào bờ. Những người lính hải quân nghiêm trang chào đón đoàn khách, những người phụ nữ cười tươi và cả những đứa trẻ tinh nghịch ríu rít chạy quanh những người khách lạ. Cả đoàn lục đục bước lên đảo, tay bắt tay chào hỏi nhau, trò chuyện với nhau và bắt đầu lao nhao chạy đến cột mốc Trường Sa chụp ảnh rằng “Ta đã đến Trường Sa”.
Công việc của tôi khi được ra đến nơi đây là nhìn ngó sinh hoạt, tìm ra những chủ đề nổi cộm để về đến đất liền mà viết mà đăng báo. Mà nghĩ cũng lạ, hết đoàn này đến đoàn khác đi ra đây và cứ thế mà viết. “Khai thác đến cạn tài nguyên”, thế thì mình viết gì? Hình ảnh những đứa trẻ, những người phụ nữ và những người lính đảo xuất hiện đầy trên các đầu báo. Thực ra, nếu bạn khó khăn đến nỗi không thể làm gì được mà chỉ muốn đi một nơi nào đó yên ổn thì ra đảo là lựa chọn tuyệt vời. Khi bạn được ra đảo sinh sống, bạn sẽ có nhà cửa sẵn tiện nghi, điện thoại, truyền hình đầy đủ. Nhưng anh không thể muốn là gặp được bạn bè, không café tán gẫu, không la cà nhậu nhẹt. Mở của đón ánh bình minh cũng là nhìn thấy sóng xô nhau ngay trước mặt mình. Cuộc sống ở đảo không cần tiền, hoặc có tiền cũng chẳng tiêu vào việc gì vì không có chợ búa không có gì cả… Trẻ em trên đảo lanh lợi hơn trong đất liền. Và bọn trẻ không có tính chia sẻ cho nhau mà giành giựt cho riêng mình. Không phải là điều tốt, bọn trẻ lanh lợi là do các anh lính đảo chỉ bảo. Bạn không thể nào tin được ở độ tuổi dưới 10, bọn trẻ có thể tán tỉnh được những cô gái ra đảo bằng những lời lẽ mà chỉ có người lớn mới có thể nói được. Quà cho bọn trẻ mang từ đất liền ra không phải là cùng chơi với nhau, bọn trẻ khư khư cho riêng mình mà thôi. Lớp học thì không có, chỉ là phổ cập để đến khi lên 10 thì đưa vào bờ để học. Và hàng loạt những hệ lụy mà một gia đình trên đảo sẽ gặp phải khi sống 1 nhiệm kỳ 5 năm trên đảo như thế. Tôi bắt gặp những đôi mắt buồn xa xăm, những nỗi buồn giấu kín trong từng nụ cười của họ. Nhưng đó là sự lựa chọn của họ, của cuộc sống và…. Im lặng.
Nhưng thôi, dẫu sao Trường Sa đối với những người như tôi lần đầu tiên đặt chân đến đã là điều quý nhất trong cuộc đời. Cho dù có tiền đi du lịch khắp nơi thì nơi đây cũng chẳng dễ dàng gì mà đến được.
Trong lúc đoàn làm việc trong hội trường, tôi đi loanh quanh và bị 1 anh chàng bắt chuyện. Anh ta trông khá nhỏ con, nói giọng Nha Trang đặc sệt nhưng có vẻ niềm nở. Anh ta cố sức hỏi han tôi và nhiệt tình bảo tôi ở lại đảo. Vì những chế độ an sinh, và vì ở lại với anh. Tôi thoáng sợ sệt khi nghe lời đề nghị như thế. Rồi tôi cũng biết anh là ai, trong tình trạng như thế nào. Một anh Bí thư huyện, đã có gia đình trong đất liền, ra công tác 2 năm rồi sẽ trở lại đât liền. Tôi cũng bị vài anh khác bắt chuyện và mong ở lại đảo và sự thật y như vậy. Tôi hiểu ra rằng, ở nơi xa xôi này thiếu thốn tình cảm quá nhiều. Họ có thể nói dối với những người mới đến để khuây khỏa. Vậy thôi!
Buổi trưa tôi trốn đoàn đi ăn ở bếp hải quân để tìm hiểu nhiều chuyện hơn. Tôi phát hiện ra nhiều chất chứa trong tâm hồn người lính. Nhưng biết làm sao, sinh ra làm một người lính hải quân. Những câu chuyện bất tận mà các anh kể mãi làm cho người mới đến đảo lần đầu khó mà dứt được.
Buổi tối tôi lang thang quanh đảo và nhìn thấy sao hôm hôm xuất hiện giữa trời mây đang dần chuyển màu đêm. Và rồi được 1 anh lính đảo dẫn lên nhà đèn để nhìn toàn bộ thị trấn đảo yên bình từ trên cao và nhìn bầu trời đầy sao. Trước giờ tôi chỉ thích nhìn trời đầy sao, nhưng thú thật là tôi không biết cách nhận biết các chòm sao. Nhưng lần này thì tôi cũng biết được chòm sao Nam Thập Tự, chiếc la bàn tin cậy của những chuyến hải hành và chòm sao Bắc đẩu với 7 ngôi sao có hình dạng chiếc gàu. Xuất hiện ở phía bắc…
Đêm Trường Sa biển thăm thẳm, trời thăm thẳm và lấp lánh những ánh sao. Tôi đang chăm chăm nhìn trời sao hy vọng mình sẽ phát hiện thêm chòm sao nào đấy (^^) nhưng bị trưởng đoàn réo về tàu vì vài lí do an toàn an ninh gì đấy trên đảo. Thế là tôi tạm biệt vội vã thị trấn đảo Trường Sa ba chân bốn cẳng phóng ra cầu cảng và về tàu…. trong tiếc nuối (*_*) ….
Sáng hôm sau, tàu xuất phát đi đảo Đá Tây!
9h sáng – tàu đã neo ở Đá Tây A. Tôi tưởng nó đảo này giống đảo Trường Sa ngày hôm qua nhưng tôi lầm. Nó như là chiến hạm, ở giữa lại là cái hồ có độ sâu không đều. Đó là lý do tại sao tàu không thể vào gần mà phải dùng xuồng máy chở từng đoàn vào đảo.
Từng nhóm người lần lượt mặc áo phao cam lè bước xuống xuồng và “vượt sóng” vào đảo. Chiếc xuồng cứ nhấp nhô theo sóng làm tôi bắt đầu thấy đuối… Nhưng không sao, vào tới đảo rồi. Làm xong vài nhiệm vụ cần thiết như chụp ảnh, hỏi han một chút về sinh hoạt của các anh. Khó khăn thiếu thốn “thường trực” đó là thiếu nước ngọt và rau xanh.
Nhưng những chậu rau cải, rau muống đoàn thanh niên đảo trồng ở đây mập mạp và mướt một màu xanh lục. Đảo cũng chắt chiu từng giọt mưa. Thực phẩm “tăng gia” thì các anh đi đánh bắt các loại cá trên biển.
Tôi mon men xuống bãi đá gần đấy để nhí nhố một chút. Và bị 1 bác của Thông tấn xã bắt lượn qua lượn lại để quay phim tài liệu cho chuyến đi. Tôi nghĩ tôi giống người lượm rác trên biển hơn he he he thế mà bác ấy bảo đẹp (^ ^) . Bác bảo là sẽ gởi cho khi về đất liền.
Chỉ hơn 1 giờ ở trên đảo Đá Tây thôi. Cả đoàn lại lục đục về tàu để đi đảo Nam Yết & Sinh Tồn. Lần này tôi bị say sóng thật. Về tới tàu là tôi lảo đảo hic hic hic…. Và tin đồn tôi bị say tàu trong ngày đó đã lan truyền rất nhanh. Rằng tôi bị say nhiều quá đến khi nói sảng .(^ ^).
Nhiều người đến thăm hỏi.(^ ^).
Aya! Thực tế là tôi nằm một đống bẹp di trên giường và sau đó nói chuyện tía lia với mọi người mà không ngồi dậy, đầu tóc hơi bù xù một chút. Khó mà giải thích trong tình trạng như thế.
….
Sáng hôm sau tôi không vào đảo Nam Yết vì sợ lại “bẹp dí và bù xù”. Thế là tôi ở lại tàu để đầu giờ chiều tôi vào đảo Sinh Tồn. Ở đây tôi và 2 người bạn trong đoàn cùng đi làm nhiệm vụ. Và phi vụ cuối cùng là cả ba đi dạo men theo bờ biển nhặt vỏ ốc, cùng nghe tiếng sóng xô bờ. Chẳng nhặt được bao nhiêu vì đã có kẻ đi trước nhặt được nhiều ốc hơn rồi. Cũng may là cả 3 làm quen được 1 anh lính hải quân, từ đó mà hành hạ hắn nào là đi lặn hái san hô, nào là nhặt được và cất giữ bao lâu thì bây giờ phải “giao nộp” hết cho bọn tôi.
Buổi tối, tôi ở lại đảo cùng với đoàn. Tội nghiệp mấy anh hải quân phải ra ngoài ngủ võng để nhường giường ngủ cho “khách đến chơi nhà”. Cũng chính vì thế mà bọn tôi học được cách xếp chăn mền kiểu quân đội thật vuông vức như viên gạch ống. (Thiệt tình là rất vất vả nhảy lên nhảy xuống giường, ngó trái ngó phải và thực hành giữ lắm mới xếp được). Ở thành phố, bạn có muốn ăn khuya lúc nào cũng ô kê được, và đầy đủ món ưa thích. Còn ở đảo thì không. Vậy mà, bọn tôi được ăn món “chè đậu xanh” do các anh nấu cả buổi tối. Không cầu kỳ, chỉ hầm đậu xanh và đường nhưng lúc này tôi lại thấy ngon đến lạ.
Trước khi bắt đầu hải trình đi Trường Sa, bọn tôi bàn tán nôn nao trong văn phòng về cây bàng vuông, về cây phong ba, bão táp. Và hình ảnh về bàng vuông cứ theo mãi bọn tôi trong suốt chuyến đi.
Trên đảo, cây bàng vuông – loài cây đặc trưng nhất nhưng mà phải công nhận rằng đoàn của tôi đi nhanh tay thật. Khi đặt chân lên đảo mà thấy bàng có quả là ale – “bứt”. Sự chậm chạp của tôi đã không mang về thành phố được quả bàng vuông vức nào. May mắn là có 2 “cộng sự” đấu tranh mãi mới giành được mỗi đứa 1 quả ở đảo Nam Yết làm kỷ niệm. Quả bàng xanh mướt đến nỗi tôi xuýt xoa cầm trên tay nhìn ngó nghiêng. Và thế là những lần lên đảo tiếp theo tôi cứ nhằm cây bàng vuông mà thẳng tiến, tất cả chỉ để nhìn những tán lá xanh xòe rộng và biết đâu đấy tôi sẽ thấy những trái bàng vuông xanh mướt ở trên cành cây. (Các anh lính bảo đoàn nào ra cũng hái bàng nên … ngậm ngùi!)
Tôi không biết có câu chuyện nào kể về cây bàng vuông này hay không, nhưng các anh trên đảo kể về nó như một khoảnh khắc đẹp trong góc tĩnh lặng của cuộc đời chung. Các anh còn nói hoa bàng vuông chỉ nở và khoảng gần sáng sớm, sắc hoa mang hồng đằm thắm pha chút tím dịu dàng, khiêm nhường. Đẹp quá phải không?
Trong lúc tôi đi lang thang chụp ảnh bọn nhóc đang chơi trò rồng rắn trên đảo Sinh Tồn tôi thấy những cụm cây hhong ba nở hoa hai màu xanh trắng. Không chỉ có những cụm cây phong ba nở hoa, cát trắng và vị mặn của biển, những cây bão táp cũng nở hoa 5 cánh bán nguyệt ửng màu vàng của nhụy. Những bông hoa nhỏ bé nhưng không mỏng manh mà thay vào đó là sự cứng cáp đến lạ thường nơi biển đảo nơi đâu ngọn sóng. Hoa phong ba, bão táp – đẹp vẫn rạng ngời trong nắng, trong gió, trong cát mặn của biển khơi. Gặp bao nhiêu nắng gió bão tố, vẫn đứng hiên ngang sừng sững, chả trách tại sao mà lính đảo đã đặt cho cây cái tên rất kiên cườnglà “bão táp”, là “phong ba”. Phải chăng người lính đảo và hoa có sự đồng điệu trong tâm hồn và cách sống?
Bạn biết không, trò chơi trẻ con trốn tìm, rồng rắn lên mây mà đã lâu lắm không còn thấy ở phố thị thì khi đến với Trường Sa những trò chơi ấy đưa mỗi người về miền ký ức ngàn xưa. Nhưng những khó khăn vẫn còn đó trong cuộc sống của quân và dân hải đảo. Những nhớ thương hiển hiện trong mỗi chiếc lá bàng, trong mỗi giọt nước ngọt, mỗi khối không khí đậm hơi biển vì cách xa dường như tan biến trong những bước chạy tung tăng.

Hội họa hồn nhiên (Les Naïfs)

Tags

Thung lũng Manchester - Tác giả Pickett
Vào khoảng cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20, trong khi giới chuyên nghiệp từ bỏ tạo hình quen mắt để tìm hướng đi mới, nhiều học sĩ tự tạo ra thể loại tranh đậm tính chất phác dân dã thô mộc. Tranh của họ không có những phát kiến cao siêu, tầng sâu bí ẩn, những ký hiệu lạ hay biểu tượng cảm đoán, mà vẽ bằng trực giác chân thành và giản dị. Các họa sỹ ấy được gọi là Hồn nhiên (Les Naïfs)
Những họa sỹ tiêu biểu phải kể đến trong đó có Henri Rousseau (1844 – 1910), người Pháp. Ông từng là công chức trong ngành thuế quan. Vốn là họa sỹ “tay ngang”, ông tự học vẽ qua việc sao chép tranh ở bảo tàng, rất muốn chủ động dựng cho mình một tác phẩm riêng, nhưng rất khó khăn, do hình họa còn thô vụng. Tuy nhiên, nhờ cảm nhận chân thành và cách dùng màu sắc khá hài hòa, ông đã phát huy mạnh bản sắc qua cách vẽ. Ông đặc biệt thành công trong những bố cục miêu tả rừng già nhiệt đới hư cấu, với cây lá xum xuê và muông thú lạ. Tác phẩm tiêu biểu: Cơn bão trong rừng (1891), Cô gái zigan đang ngủ (1897) v.v…
Cách xa nước Pháp mấy nghìn cây số, cùng thời với Rousseau, có họa sỹ Niko Pirosmani (tên gốc là Pirosmanasvilli). Ông là người dân tộc Gruzi vùng núi Kafkaz. Suốt đời nghèo túng, ông là nhân viên hỏa xa. Vì mê hội họa nên suốt ngày hí hoáy vẽ. Nét vẽ của Pirosmani bộc lộ qua nét hình chất phác và cách dùng màu tùy tiện. Tranh của ông đi vào lòng người nhờ cái nhìn chân thành vào cuộc sống, phản ánh sâu đậm nhận thức văn hóa dân gian cùng Kafkaz, được ghi nhận từ các nhà phê bình, các nhà sử học ở Nga và nước ngoài.
Cộng đồng nghệ thuật Liên xô cũ, Bảo tàng Tretiakov ở Max – cơ – va xem ông như một nghệ sỹ độc đáo, và bảo tồn tranh của ông một cách rất trân trọng. Tác phẩm tiêu biểu: Ngư dân giữa ghềnh đá (1906)…
Ngoài Pirosmani, hội họa hồn nhiên cũng có đại diện như André Bauchant (1873 – 1958); Camille Bomboise (1882 – 1970); Séraphine (1864 – 1942)… ở Mỹ có họa sỹ Joseph Pickett (1848 – 1918). Với những tác phẩm tiêu biểu như: Thung lũng Machester (hiện vẫn đang được lưu giữ tại Bảo tàng nghệ thuật Môđéc); Bến phà Coryell ( Bảo tàng Nghệ thuật Mỹ Whitney)
“Hội họa hồn nhiên” còn được tiếp nối vào những năm sau đó, chẳng hạn ở Pháp năm 1920, cũng qua những họa sỹ “tay ngang” xuất thân thợ thuyền. Những nét vẽ mộc mạc nhưng khá tỉ mỉ, cách phối màu sặc sỡ nhưng rất chân thành và tế nhị đã làm nên một cuộc cách mạng trong hội họa. Phá vỡ những cũng ràng buộc định sẵn trước kia, đi vào lòng người một cách sâu sắc, gần gũi với những điều đang diễn ra trong cuộc sống.

VŨ ĐIỆU FLAMENCO

Tags

Nhà triết học Platon từng nói: “Khiêu vũ là món quà của Đức Chúa trời”
Flamenco – vũ điệu xuất xứ từ Tây Ban Nha. Đây là loại hình nghệ thuật độc đáo, kết hợp vẻ đẹp hình thể gợi cảm qua động tác gõ nhịp chân xuống sàn, lớp váy bồng bềnh xoay theo tiếng nhạc réo rắt.
Xuất hiện vào thời Phục hưng, Flamenco chưa bao giờ được xem là dòng nhạc chính thống, nhưng nó đã góp phần đáng kể vào dòng nhạc pop của Tây Ban Nha. Vũ điệu Flamenco làm chúng ta dễ đồng cảm với nhau, không bằng lời ca mà bằng giai điệu của nó. Người nghệ sỹ hát về tình yêu và cuộc sống, họ hát bằng chính con tim và tình cảm thật mình, họ hát say sưa, nồng nàn và da diết làm cho vũ điệu thăng hoa.
Một phần không thể thiếu trong những ca khúc Flamenco là đàn guitar, tiếng gõ nhẹ vào hộp đàn hoặc tiếng vỗ tay…Tất cả mang màu sắc nguyên thủy, hoang sơ của dân ca miền Nam, Tây Ban Nha. Khi biểu diễn, người ca sĩ hát nhạc Flamenco gọi là cantaor hoặc cantaora, người chơi guitar sẽ đệm nhạc và một hai người vỗ tay điểm nhịp, trở thành bộ hoàn chỉnh. Các vũ công nhảy theo nhịp điệu, vỗ tay rộn ràng lôi cuốn mọi người cùng tham gia.
Vào khoảng thập niên 80, nhạc Flamenco bị mai một dần và rơi vào quên lãng. Nhưng trong những năm gần đây, nó đã trở lại. Một sự tái tạo nghệ thuật âm nhạc truyền thống cổ xưa của người Digan xứ Andalusia.
Âm nhạc kết nối con người ở mọi nơi. Vũ điệu thay lời muốn nói. Không cần ngôn ngữ, chỉ cần nắm tay nhau và quay cùng vũ điệu Flamenco quyến rũ.

NHỮNG NGƯỜI NHẬP CƯ SÀI GÒN

Tags

Sài Gòn – nơi hội tụ của những con người, văn hóa từ nhiều vùng miền khác nhau. Đầu tiên, “người Sài Gòn” hòa nhập mọi tính cách, lối sống, văn hóa của người Việt, người Hoa và cả những người bản địa. Tiếp đến, nhiều người đã đến, mới đến và sắp đến nơi đây cùng với “người Sài Gòn” đã làm nên sự hòa nhập truyền thông, văn hóa hình thành một Sài Gòn và người Sài Gòn trẻ, năng động và chân tình.
Những người nhập cư Sài Gòn đã nhanh chóng thoát khỏi tính chất “nông thôn làng xã” khép kín biến đổi theo thời gian để thích ứng với môi trường mới. Tự lập và linh hoạt ứng phó với hoàn cảnh điều kiện mới. Từ đó mạnh dạn thay đổi cho phù hợp hoàn cảnh, thích nghi nhanh và chịu đổi mới.
Ở Sài Gòn, dường như những điều khác lạ, mới mẻ được tiếp nhận dễ dàng. Bởi trên con đường di chuyển của mình, người ta đa trải nghiệm qua những vùng đất hoàn toàn mới lạ. Cũng gặp nhiều khó khăn để thay đổi. Nhưng khi đến với Sài Gòn, việc thay đổi và hòa nhập trở nên dễ dàng hơn. Do người Sài Gòn khá cởi mở trong các mối quan hệ xã hội và gia đình mà ít lệ thuộc vào cộng đồng. Vì thế mà vai trò trách nhiệm cá nhân cao” dám làm dám chịu”, người nhập cư thấy vậy lấy làm bài học cuộc sống, khác xa những gì ở quê nhà.
Những người nhập cư Sài Gòn đã đến đây và sẽ đến đây làm ăn sinh sống, bởi nơi đây mang lại cơ hội cho mọi người bằng cách sống bằng nguồn lực của chính mình và của những người nhập cư. Ở khía cạnh khác, những người nhập cư, từ lao động phổ thông cho đến trí thức chính là nguồn sức sống mới cho một đô thị. Và Sài Gòn từ trước đến nay luôn là đô thị rộng mở, để dung hòa mọi thành tựu: lao động của người bản địa và người nhập cư. Dòng người nhập cư, khởi đầu từ các tỉnh thành lân cận miền Nam, rồi khắp cả nước đổ vào Sài Gòn đã tạo nên lịch sử văn hóa Sài Gòn đặc sắc.
Tuy nhiên, một số người nhập cư đã thay đổi để thích ứng nhưng vẫn giữ lại nguyên bản của quê hương như một thứ phong vị văn hóa riêng. Họ cố gắng và thành công nơi đây. Một số thì lại thay đổi luôn cả giọng nói của mình như một cách chọn lựa để hội nhập, để thành Sài Gòn hơn. Thành công cũng có, thất bại cũng không ít. Nhưng suy cho cùng, những người nhập cư là những cá thể nắm bắt thị hiếu khá nhanh để thích nghi được với Sài Gòn. Đối với họ, thời gian là tiền bạc. Và họ luôn cố gắng, tìm tòi và thích ứng. Đối với người Sài Gòn, việc chia sẻ nguồn lợi và thời gian cho người khác kiếm sống chính là giá trị cao thượng trong đời sống của thị dân. Thế nên, những gánh hàng rong ruổi khắp các con hẻm nhỏ của những người phụ nữ lam lũ là những món chè, tàu hũ, bánh bèo, canh bún. Hay tiếng leng keng trong đêm của những người giác hơi dạo, tiếng hủ tiếu gõ trong từng ngõ phố v.v…Họ làm việc như những con ong chăm chỉ. Những người nhập cư thành đạt và những người lao động nhập cư này sinh sống bằng những đồng lời ít ỏi từ đó, nhưng đó là phương thức tiết kiệm thời gian và công sức cho cả người mua lẫn người bán trong nhịp sống nhanh hơn, hối hả hơn.
Sài Gòn đón nhận tất cả nguồn văn hóa và làm nên các giá trị văn minh, bằng cách “cưu mang” những con người nhập cư từ khắp mọi nơi. Phở Bắc, tiệm trà của người Hoa hay tiệm cơm cari nị của người Ấn, bún bò Huế, Hủ tíu Nam vang, bún mắm v.v… tất cả đều được dung chứa, rộng mở mọi tốc độ sống, và suy tàn chính là để thúc đẩy mọi mặt mặt đời sống nhanh chóng tạo dựng những giá trị văn hóa – văn minh mới.
Một ngày trôi qua, những người thành thị và những người nhập cư đã trải qua vô số cung bậc của cuộc sống. Và rồi Sài Gòn trầm lặng vào đêm rồi lại vươn mình đón bình minh một cách sảng khoái. Tuy chưa là là một đô thị lý tưởng, nhưng trong lòng Sài Gòn luôn sẵn giá trị sẻ chia, sao cho mỗi người ngay cả những người nhập cư đều được thấy mình như đúng cái mình có. Và cảm nhận của những người nhập cư đó là sự rộng mở tinh thần, tình cảm chân tình ở nơi đất khách mặc dù cuộc sống còn muôn vàn khó khăn.

Phím chuyện … “thuê”

Tags

Con người từ khi bắt đầu hình thành ý thức thì đã xuất hiện hai trạng thái tiêu cực và tích cực tương hỗ lẫn nhau. Trong cuộc sống, trạng thái cung cầu trong quy luật tất yếu đôi khi cũng vậy. Điều kiện kinh tế – xã hội ngày càng phát triển đi lên, thì cung cầu càng có đòi hỏi khắc khe hơn, nhưng cũng không kém phần sôi nổi.
“Thuê” – một khái niệm để chỉ một hoạt động trao đổi qua lại. Ngày xưa, đối với người giàu thì việc thuê người làm là bình thường, người nghèo muốn làm ăn thì dành giụm thuê ruộng vườn, đất đai v.v… để kinh doanh. Ngày nay, cả người giàu hay người nghèo đều có những kiểu thuê bất ngờ. Họ có thể thuê bất cứ thứ gì khi cần thiết, kể cả người thân.
Để đáp ứng nhu cầu thuê, các công ty cho thuê, các diễn đàn, xuất hiện nhiều chủ đề đăng tải dịch vụ cho thuê. Nhiều nhất phải kể đến các trung tâm môi giới với những lời giới thiệu hết sức hấp dẫn. Nó đã và đang phù hợp với nhu cầu và thị hiếu chung của xã hội.

Giá trị đạo đức còn đâu trong muôn nẻo đường … “thuê” đó?
Sự phát triển về mọi mặt kinh tế – xã hội, đối với giới trẻ, cuộc sống đầy đủ dẫn đến những hệ lụy mà người ta gọi là sự khủng hoảng về ngôn ngữ @, thái độ ứng xử, bạo lực và kéo theo đó là gia đình. Những vấn đề đó làm cho giới trẻ tự động lựa chọn cho mình lối sống riêng, tự do. Thỉnh thoảng, họ tìm cho mình giải pháp thuê cha mẹ trong sự kiện gì đó hoặc các buổi họp phụ huynh chẳng hạn.
Mỗi ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng có hàng hà các công ty cho thuê, với muôn hình vạn trạng đáp ứng nhu cầu thuê chính đáng và không chính đáng: Thuê tài chính, Làm luận văn thuê, Thuê cha mẹ, thuê cô dâu, thuê bạn đi chơi vào dịp nào đó, thuê vàng làm của hồi môn v.v… thậm chí cho thuê luôn cả họ hàng để kết hôn. Gần đây lại có thêm dịch vụ thuê người mẫu tham dự sự kiện, hoặc thuê người mẫu cùng đi dạo và ăn tối v.v…
Đạo đức của mỗi người đã ở đâu khi mọi giá trị dần bị thay thế bởi “thuê”. Con người dần chuyển sang trạng thái thụ động trước cuộc sống, nhường chỗ cho sự năng động của dịch vụ “thuê”. Nhân cách của con người tự dưng chuyển sang trạng thái khác: có tiền thì phải có những điều mình muốn. Tri thức cũng bị chôn kín khi mọi nỗ lực để có kiến thức, nâng cao kiến thức lại thuê người khác thực hiện để mình có tiếng tri thức.
Những trò quá đà của thời đại tự do, đảo lộn, giả dối lên ngôi. Kéo theo đó là những giá trị bị bóp mép. Là con người, khi sinh ra ai cũng có gốc có nguồn. Vậy cớ sao lại phải thuê người khác làm cha, mẹ mình? Sao lại ém nhẹm đi quá khứ hay thực tại của mình để chạy theo cái hào nhoáng?

Bài học đạo đức từ “thuê”
“Thuê” – đó là nhu cầu chính đáng trong cuộc sống. Nhưng cũng cần phải xem xét ở nhiều phương diện khác nhau. Ở phương diện nào đó, đó là quy trình trao đổi có lợi lẫn nhau. Xét về mặt kinh tế, cho thuê và được thuê là nhu cầu cần thiết, vì nó tạo ra lợi nhuận.
Xét về mặt xã hội, cho thuê và được thuê là hai khía cạnh của vấn đề. Nó mang tính đạo đức và ảnh hưởng trong quá trình phát triển xã hội. Vì trong cộng đồng, để tồn tại thì không chỉ có sự tranh giành mà còn có sự giúp đỡ lẫn nhau. Một khi con người cho thuê và được thuê thì đã trở thành một loại hàng hóa. Đã là hàng hóa,thì lòng nhân đạo đã vô tình chạy theo đồng tiền. Các giá trị về nhân sinh quan dần biến đổi một cách vô nhân tính. Thái độ ứng xử giữa người với nhau chỉ là sự trao đổi mang tính giá trị hàng hóa không hơn không kém.
Xét về mặt văn hóa, cho thuê và được thuê hình thành kiểu văn hóa mới. Văn hóa của những giá trị phi đạo đức. Những hệ lụy kéo theo là hậu quả lâu dài qua từng thế hệ, vô cảm và bạo lực chồng chéo lẫn nhau.
Suy cho cùng, cho thuê và được thuê là nhu cầu phát triển kinh tế, nhưng không phải vì thế mà lạm dụng để rồi biến đổi tất cả các giá trị, trở nên giả dối, mất nhân tính. Vậy nên, điều quan trọng trong mỗi chúng ta cần phân biệt điều chính đáng và không chính đáng, sự nỗ lực của bản thân mà không chịu tác động của bên ngoài.